Tour Bạch Mộc Lương Tử tháng 01/2018: Bán các sản phẩm đa ngành
Kinh nghiệm du lịch Sapa từ A tới Z
20:07 |
Kinh nghiệm du lịch Sapa từ A tới Z: Bán các sản phẩm đa ngành
Ngày khai trường
22:51 |
Tháng này, sẽ có buổi
tựu trường
mới: thật mới. Hình như là ngày mai thì phải, mong là sẽ mưa thật lớn. Giữa bạt
ngàn trời xanh ướt đẫm và gió căng giữa sân trường như một cánh buồm, ai sẽ đọc
lại bài giảng văn nhắc lại kỉ niệm cũ rằng: "Hằng năm, cứ vào cuối thu, lá
ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại
nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường. Tôi quên thế nào được cảm
giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu
trời quang đãng…”
Khai trường đúng ngay vào dịp những cơn mưa cuối mùa
như trút nước, thằng em hớn hở: “Mưa vầy là khỏi đi khai giảng rồi!”. Tôi đùa:
“Vậy còn thầy cô, bè bạn để cho ai?”. Nó ngơ ngác hồi lâu, bất chợt thấy vài cô
cậu cùng lứa áo trắng tươm tất, quần xắn cao hối hả đạp xe ngoài phố. Rồi nó bỗng
bắt mình chở tới trường, chắc cũng tại câu nói đùa khi nãy của mình mà nó chạnh
lòng suy nghĩ, ba tháng hè đủ dài để trong lòng mỗi đứa học sinh chợt nhớ về thầy
cô và bè bạn. Mình cười, dưới màn nước long lanh trắng xóa, trong tà áo mưa còn
hôi mùi vải nhựa cất lâu ngày, tôi khẽ thú nhận: “Khi xưa anh chẳng bao giờ đi
khai trường cả!”
Học đại học, ta không còn phải “đi khai trường”, nhưng
vẫn mơ một ngày mặc lại quần xanh áo trắng tham dự lại ngày khai trường cũ, tất
cả các cô sẽ mặc áo dài thướt tha, các thầy sẽ thắt cà vạt, còn tụi học trò
tranh nhau kể lại những ngày hè tất bận rồi chắc chắn sẽ có đứa lo xa trong
lòng: cứ lên một lớp thì học hành ngày càng khó.. chợt nhớ năm học cấp cuối,
nhiều vui buồn, nhiều kỉ niệm, đơn giản chỉ là những kỉ niệm học hành thôi, cũng
chẳng tài nào nhớ hết được nữa. Thấy mình sao lớn nhanh quá, duy chỉ có nụ cười
mà có người bảo là không đổi. Nụ cười đó đã theo ta suốt quãng đời học sinh
ngây dại, mang ta vào những ước mơ áo trắng vội vàng. Ta cười cô bạn khi xưa
hay chọc rằng: “Cười gì mà hiền thế!”. Sẽ gần đây thôi, ta sẽ gặp lại bạn bè,
thầy cô và mái trường xưa ấp ủ cho ta nhiều kỉ niệm, chợt nhớ gì mà chợt thương
đến lạ.
Thi thoảng nghe ai cất một khúc hát về tuổi học trò,
lòng không khỏi bồi hồi và xốn xang. Đôi khi thấy mệt mỏi vì những nỗi nhớ cứ
miên man trong lòng, thế mà sao vẫn nhớ và chẳng phút nào quên. Cuộc đời trôi
qua vội vã, nhanh đến nỗi tôi chưa kịp giữ lại cho mình những kỉ niệm để bây giờ
ngồi ngẫm nghĩ lại thấy mình mất đi nhiều thứ, giật mình cố níu giữ và hoài niệm,
chợt nhận ra nhiều điều...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)





